MÓN QUÀ GIÁNG SINH (2 và hết), Truyện ngắn

(*Nếu cần, bấm hai lần vào Tựa Bài để mở bài).

MÓN QUÀ GIÁNG SINH

(Truyện Ngắn)

Phần 2 và hết.

Nguyễn Xuân Quang

-Cô cho tôi là người hay vật?

-Người.

-Tôi thuộc hạng người gì?

Nàng cười tủm tỉm.

-Một người có trái tim nhân loại.

-Cô không sợ Chúa cấm cửa thiên đường sao?

-Không. Please. Xin ông nhận lời đi. Please.

-Tôi không muốn mắc vào những hệ lụy.

-Không có gì hệ lụy cả. Tôi chỉ ao ước có được một đêm giáng sinh hạnh phúc trong đời.

Tôi muốn biết rõ thêm về gốc gác người con gái, tìm cách moi thêm lai lịch nàng.

-Cô qua đây với cả gia đình chứ?

-Không. Bố tôi chết trong trại cải tạo. Mẹ tôi còn kẹt lại ở ViệtNam.

Người con gái nhặt hòn sỏi ném xuống dòng nước.

-Cô ở đây với ai?

-Với gia đình ông bà bác ở dướiFresno.

-Hèn gì cô có vẻ từng trải, già dặn, khôn đường, khôn chợ.

-Ông Nguyễn, please. Ông giúp tôi đi. Chỉ một đêm Chrismas thôi. Sau đó tôi không quấy phá ông nữa, gặp ông tôi sẽ quay mặt đi.

-Thật sự cô đã nghĩa kỹ chưa?

-Tôi đã nghĩ rất kỹ và đã mất ngủ đêm qua. Tôi muốn ông là món quá giáng sinh.

-Tại sao lại là tôi?

-Không phải người đàn ông nào cũng được, chỉ có mình ông làm được thôi.

-Cô nghĩ tôi có phép lạ sao?

-không. Nhưng loài cỏ dại cũng có thể làm vị thuốc chữa bệnh được.

-Cỏ dại mà làm đẹp cho đời, hữu ích cho đời, thì tôi có thể làm một thứ cỏ dại…

-Hurrah ! cám ơn ông nhiều.

Người con gái nhẩy dựng lên tính chồm tới ôm tôi nhưng nghĩ sao lại dừng lại được. Nàng cố ý coi như tôi đã nhận lời. Nàng lấy tay kéo bỏ cái mũ len ra, cúi đầu buông mái tóc xõa xuống, rồi lắc đầu thật mạnh để rũ tuyết trông như một con chó rũ nước khỏi lông khi vừa mới tắm xong.

-Ông về chưa ? Tôi phải về để đi làm.

-Chưa. Nhưng tôi không mốn leo lên chân thác, tôi muốn trở lại chỗ cây cầu, chỗ cái Cù Lao Hạnh Phúc của tôi.

-Mùa này, đường đi lên thác Nevada ở trên kia đóng lại rồi.

Tôi đứng dậy đổ dốc theo người con gái đi xuống.

-Cẩn thận đấy ông chỗ đó coi chừng icy.

Tôi bước ra khỏi lối mòn tránh chỗ đã đóng đá đi mon men vào vách đá.

-Ông biết không? Những dịp lễ nghỉ dài hạn, tôi xin làm trên đây vì tôi yêu Yosemite và cũng để mai mốt khi học xong đã có được một cái background tốt.

-Cô là người có tâm hồn yêu thiên nhiên. Một tâm hồn John Muir, người đã hy sinh một đời cho Yosemite.

-Thật vậy sao ? Ông thích hoa dại không?

-Rất thích. Tôi mơ ước có được một căn nhà trên một ngọn đồi đầy hoa dại.

-Vậy thì mùa xuân, mùa hè ông lên đây. Lúc ấy những đồng nội nở đầy hoa dại đẹp tuyệt vời. Đủ thứ hoa. Cả một cánh đồng hoa poppy mầu vàng cam, chắc ông đã biết hoa poppy là hoa biểu tượng cho cây cỏ California rồi, hình như tiếng Việt gọi là hoa anh túc phải không ông?

-Hình như thế, nhưng phải gọi là hoa anh túc dại.

-Hoa tidytips, về mùa xuân, mùa hè nổ rộ khắp cánh đồng trông như những hoa hướng dương sunflowers tí hon. Nó cùng họ với hoa sunflowers, có native ở California. Hoa có cánh vành đầu mỗi cánh hoa có điểm trắng sinh xắn nên gọi là tidytips. Nhưng tôi thích cái tên thảo mộc của nó là Layia hơn. Nghe cái tên layia như là có âm hưởng tiếng Nga. Hoa ngũ điểm five spots, có năm cánh, mỗi cánh có một chấm xanh nên mới gọi là five spots. Hoa Giã Từ Mùa Xuân Fare well-to-Spring, cũng có gốc gác ở California, hoa mầu hồng hay lavender. Hoa California phlox đủ mầu trắng, hồng đỏ, hơi xanh lam…

-Cô học về rừng nên rành về cây cỏ quá. Có biết tên cái hoa trắng họ khắc trên các bảng gỗ thấy khắp nơi ở đây không? Thấy trong khách sạn, ngoài bãi đậu xe…

 

-Cái hoa khắc ở những cái signs phải không? Đó là hoa dogwood. Cây dogwood đẹp quanh năm, mùa xuân, mùa hè rực rỡ hoa hồng, hoa trắng, mùa thu rực rỡ một mầu lá thắm. Bây giờ mùa đông chỉ còn trơ lại những cành mầu đỏ như son rạng rỡ trên mầu tuyết trắng. Mùa thu ở đây còn có rừng phong rực lá thu vàng…

Khi đến cây cầu ngập tuyết bắc ngang qua ghềnh đá, nước chẩy như sấm gầm, nàng ngừng lại quay người nhìn làn thác nước.

-Tôi cũng đã ngồi ở cây cầu này nhiều lần nhìn lên đỉnh thác Vernal, nhưng hôm nay quả thật chỗ này mới đích thực là cái Happy Isle của tôi…

Người con gái sửa lại quần áo.

-Chúc ông ở lại vui với thiên nhiên nghe. Tôi phải về. Tối nay tôi chỉ có mặt ở khách sạn tới chín giờ thôi. Ngày mai là Christmas Eve, tôi sẽ gặp ông ở đâu?

-Tôi còn phải cứu xét về cái đề nghị đó mà!

-Chẳng sao. Ngày mai tôi sẽ tìm ra ông.

Người con gái nói rất tự tin.

Buổi tối tôi xuống Mountain View Room ở khu Yosemite Lodge ngồi uống cà phê nhìn lên thác Yosemite cho tới quá nửa đêm mới trở về khách sạn. Tôi mường tượng muốn được yên thân một mình, mang máng như muốn né tránh người con gái, không muốn về khách sạn trước chín giờ tối.

Nằm trằn trọc mãi trong bóng tối, thắc mắc và gần như ray rứt về cái quyết định của mình với người con gái.

Buổi sáng dậy hơi muộn. Tôi không muốn ăn sáng ở khách sạn, định bụng hôm nay lái xe đi chơi xa hơn. Trên đường đi ghé lại tiệm Four Seasons dùng điểm tâm.

Ăn xong, tôi lái xe lên thác Bridalveil. Tôi cảm thấy mình như có ý định trốn nàng.

Nghe nàng nói về cây dương hồng dogwood, sáng nay tôi mới nhận ra cái vẻ đẹp rực lửa của những càny cây trơ trụi lá, đỏ như son, ửng sắc hồng trên lớp tuyết trắng xóa phủ phía tên cành. Thác Bridalveil đổ xuống mỏng như tơ, rơi lòa xòa, rơi lất phất, gió thổi tạt qua một bên trông như tấm mạng che mặt của cô dâu trong ngày cưới. Thác đổ phập phồng như hơi thở của cô dâu làm cái mạng “voan” chập chờn như cánh bướm. Mạng thác đổ phập phồng, thổn thức như nhịp đập của trái tim cô dâu trong ngày lễ cưới.

Du khách lên xuống chiên ngưỡng thác. Duy chỉ có một mình tôi và một người đàn ông da trắng ngồi lì ở đây. Cả hai không nói với nhau một lời. Chắc anh chàng cũng có tâm sự gì về một người nữ nào đó. Cả hai chúng tôi cùng nói với nhau qua tiếng thác rơi. Tiếng thác ngàn năm hòa tấu tình khúc Po Ho No của người thổ dân Mỹ châu Ahwahnee Chees.

Có một nàng xuân nữ xinh xinh Ko Me đi hái trái cây rừng đã lạc bước tới thác Po Ho No này. Nàng bị thần thác đắm say, mê hoặc làm nàng rơi xuống dòng nước và bị cuốn trôi đi. Người tình kiêu hùng Kan U Ma đã xin phép bộ lạc chấp thuận cho mình phóng xuống dòng thác thế mạng cho người tình để nàng được siêu thoát về miền vĩnh cửu El O Win.

-Ông Nguyễn, tôi tìm ra ông rồi!

-Chào cô. Giỏi đấy.

-Chậy lòng vòng mấy cái bãi đậu xe trong thung lũng, không thấy xe của ông đâu, tôi cứ tưởng ông đã check-out bỏ về rồi chứ. Hên là ông còn ở đây, chứ ông mà lên Badger pass, hay xuống Mariposa Grove thì có lẽ tôi phải bỏ làm hôm nay để đi tìm ông.

-Cô hên đấy vì đường nhiều tuyết đá nên tôi ngại lái xe đường đèo núi, không muốn đi chơ xa.

-Tối qua, ông về khách sạn khuya lắm phải không?

-Phải.

-Tối nay khoảng mười một giờ tôi đón ông nghe.

-Tôi vẫn chưa cứu xét xong đề nghị của cô.

-Tội nghiệp tôi mà ông Nguyễn!

Người con gái dậm châm làm lõm mặt tuyết, nũng nịu.

-Chẳng lẽ ông là một granite hearted man.

Nàng quay lưng lại chỉ lên ngọn núi đá sừng sững uy nghiêm, có vách dựng đứng, nằm đối diện với thác Bridalveil.

-Chẳng lẽ trái tim ông cũng giống như cái núi đá granite kia.

Ông biết tên ngọn núi đó rồi phải không?

-El Capitan.

 

(nguồn: El Capital, astronomynotes.com).

Ngọn núi Great Rock El Capital chỉ do một khối granite dựng lên. Tảng đá này còn to lớn hơn tảng đá Gibraltar ở Địa Trung Hải nhiều.

-Granite tiếng Việt gọi là gì ông nhỉ?

-Tôi không nhớ rõ, hình như là đá hoa cương.

Christine vén lớp áo dầy cộm lên xem giờ.

-Trễ mất mười phút rồi, tôi phải đi làm. Hẹn ông mười một giờ đêm nay. Tôi sẽ tới khách sạn đón ông. Ông chờ tôi ở phòng lobby nghe.

Tôi muốn vớt vát thêm xem có thể đánh tháo được không.

-Còn tùy thời tiết.

Please. Ông Long. Please. Hãy cho tôi một đêm giáng sinh nhớ đời.

Tôi im lặng. Nàng như có một thứ ngải rừng mê hoặc khiến tôi bị lôi cuốn theo ý nàng. Hình như tôi không còn có thể từ chối nàng.

-Cám ơn ông trước. Hẹn gặp.

Người con gái đổ dốc được vài bước, bỗng dưng ngừng lại.

-Ông có cái ski mask không?

-Không.

-Chẳng sao, tôi sẽ tìm cho ông một cái.

-Tại sao lại phải cần tới ski mask?

-Để cho người ta không nhìn thấy mặt ông.

Nàng đi rồi. Tôi ngồi đó trơ vơ, trống rỗng, không biết làm gì hơn là ngồi thi gan với người đàn ông da trắng. Nhất định không chịu bỏ đi trước hắn. Hắn ngồi lim dim nhìn thác trông thật thoát tục.

Cuối cùng hắn cũng phải chịu thua cái tính kiên nhẫn Á châu của tôi, đứng dậy bỏ về trước. Hắn cười với tôi nhưng vẫn không mở miệng nói một lời. Nụ cười thật hiền hoa, nhân hậu khác với những nụ cười của người đời ở dưới kia.

Trên đường trở về tôi ghé vào khu thương mại tìm mua một vài món quà tặng nho nhỏ. Mua những món quà giáng sinh mà không biết mua để tặng cho ai. Không biết có nên tặng cho người con gái hay không?

Mặc dầu đã ỡm ờ về cái lời hứa với người con gái, nhưng cả buổi tối, thỉnh thoảng tôi nhận thấy mình cứ xem chừng giờ. Câu hỏi của Christine về cái mặt nạ đi tuyết làm tôi hơi e ngại. Tôi không muốn vì tuổi trẻ bốc đồng mà mình lại liên can tới tội lỗi. Nhưng rồi tôi lại tìm cách bào chữa cho nàng. Thật ra nàng có vẻ thành thật tuy ngổ ngáo như con trai, nàng là một thứ Tom boy. Ở một tuổi nào đó đàn ông thích đàn bà con gái nhu mì, ngu dại nhưng ở vào lúc mà kích thích tố nam suy giảm, có lẽ, đàn ông lại thích đàn bà con gái Tom boy tinh nghịch, thông minh và ngự trị hơn. Tôi mỉm cười với mình khi nghĩ như thế. Mỉm cười cũng vì biết mình lo nhiều hơn thích.

Trước khi xuống lobby chờ Christine, tôi quyết định viết mấy chữ lên tờ giấy memo đại khái ghi lại là đêm nay, đêm giáng sinh tôi đi chơi với một người con gái tên là Christine Nguyễn, người phụ việc trong khách sạn này. Tôi để lại mấy chữ phòng hờ có chuyện gì người ta còn tìm ra dấu tích của tôi.

Rồi đúng giờ Christine hẹn, tôi xuống lobby ngồi chờ. Đợi quá mườì một giờ. Đọc hết quyển truyện mà vẫn chưa thấy bóng dáng Christine tới. Chẳng lẽ nàng lại đãi tôi một chầu civet de lapin đêm giáng sinh này. Nói vậy nhưng tôi hình như cũng thấy mừng thầm là nàng đã không tới. Tôi có cớ tháo chậy.

Tôi vội vã đi ra ngoài quyết định thả bộ đi rong chơi đợi chờ tới nửa đêm ghé lại nhà thờ nghe thánh ca.

-Ông Nguyễn.

-Christine.

-Xin lỗi ông tôi đến hơi muộn. Mất bao nhiều thì giờ mới tống cổ được thằng em trai cho nó đi nơi khác. Nó mà ở nhà thì hỏng hết mọi chuyện.

-Tôi tưởng cô cho tôi leo cây sequoia rồi!

Ngườì von gái cười hết miệng.

-Cây sequoia làm sao mà ông leo nổi!

Tôi chờ ông ngoài này vì không muốn vào trong đó sợ ngườì ta nghĩ không tốt về ông và về tôi ở chỗ tôi đang làm việc.

-Có điều gì không chính đáng chăng?

-Tôi còn muốn giữ việc làm ở đây. Sáng nay lỡ hẹn với ông ở lobby. Tính nếu ông không đi ra thì tôi cũng phải liều vào trong đó vậy.

-Tôi hiểu.

Người con gái lái xe. Hai chúng tôi đều im lặng. Nàng hôm nay ăn mặc như đi dự dạ hội mùa đông.

Tôi nhìn ra ngoài đêm tối cố nhận diện những đoạn đường người con gái lái xe qua. Nàng lái xe trên lối đi về, con đường đi ra khỏi công viên Yosemite, rồi rẽ vào con đường 41 dẫn xuống thành phố Fresno.

-Cô lái xe đi đâu mà xa quá vậy?

-Về Lũng Bươm Bướm Mariposa Grove.

-Tôi không muốn rờiYosemiteđêm nay.

-Không. Gần đây thôi mà. Tôi mượn được căn nhà cây log cabin của ông thầy dậy về Rừng. Ông ta vừa dậy học ở dướiFresno vừa làm việc ở trên đây. Lễ này ông ta về dưới ấy ăn Christmas nên nhà để trống.

Tôi im lặng.

-Ông đã đi xem những cây Red Wood Sequoia ở Mariposa Grove chưa?

(nguồn: Yosemite’s Mariposa Grove, examiner.com).

-Tôi đã đi thăm công viên quốc gia Sequoia ở dưới kia rồi.

-Cây sequoia tiếng Việt ông gọi là cây gì?

-Tôi đặt tên là cây thông thiên cổ.

-Tôi dịch tên Red Wood là cây Tùng Gỗ Đỏ. Cái tên này không hay bằng cái tên của ông đâu. Thông thiên cổ đúng đấy. Có những cây sinh ra trước cả chúa Jesus giáng sinh năm bẩy trăm năm. Hôm trước thi cuối lục cá nguyệt, tụi tôi phải ra rừng định tuổi những cây đó. Cây nào cũng già cả ngàn năm…

Tôi ngồi nghe không mấy hào hứng, mắt vẫn cố ghi lại dấu vết những con đường đã đi qua. Con đường đèo núi hiểm trở, trơn trượt, tuyết băng. Ban đêm nhiều chỗ trông thấy ớn lạnh xương sống.

Christine dừng xe lại ở một chỗ turn out nằm nhô ra ngoài vực sâu. Chẳng lẽ nàng muốn tôi xuống ngoạn cảnh vào lúc đêm tuyết này.

-Có chuyện gì vậy?

-Mắc xích vào bánh xe.

Nhìn nàng lôi bộ xích dưới gầm ghế phía sau ra, tôi không còn e ngại gì nữa. Tôi mở cửa xe bước xuống phụ với Christne một tay. Nàng làm thành thạo, điêu luyện hơn tôi nhiều.

Người con gái bỏ con đường cái lái vào một con đường nhỏ dành riêng cho những người kiểm lâm rangers dùng. Con đường chậy quanh co giữa rừng cây dầy đặc. Hai chúng tôi im lặng thật lâu. Tôi không hiểu tại sao mình lại bị quyến rũ vào cái chuyện mạo hiểm đêm nay. Người con gái có một cái ma lực sai khiến, như có một thứ ngải yêu.

-Hồi trước ông được nhiều người mê lắm phải không?

Tôi biết nàng nhắc lại câu hỏi nàng đã bỏ lửng hai đêm hôm trước.

-Nếu tôi sinh ra cùng thời với ông, hồi đó dám tôi cũng…

Cố chờ nàng nói tiếp nhưng Chrisine không chịu nói nữa khiến tôi phải hỏi:

-Cũng làm sao?

-Hồi đó tôi cũng dám yêu ông lắm… nhưng bây giờ…

-Bây giờ thì sao?

-Bây giờ chẳng lẽ…

-Chằng lẽ?

Tôi nhìn thằng vào mặt người con gái, chờ đợi, dò xét.

-A bear! A grizzy bear!

Nàng chỉ tay về phía mé rừng.

-Ông thấy không?

-Không.

Tôi nghĩ bụng giờ này lũ gấu đang say sưa trong giâc ngủ mùa đông.

Nàng dừng xe lại.

-Ông nhìn kỹ. Ngay dưới gốc cây to thứ ba.

Tôi đã nhìn thấy con vật ngồi lại bên mé rừng nhìn xe đi qua.

-Ông thấy nó đưa tay vẫy Hello không? That’s cute.

Lúc này tôi lại nghĩ con vật đang giơ bàn tay lông lá lên muốn cào, muốn cấu, muốn xé xác.

Christine nhìn xem giờ rồi vội vã rồ ga chậy tiếp.

-Con gấu này ngoan đạo nên giờ này thức dậy đón Christmas… Yosemite là đất của gấu đấy ông. Ông có biết tại sao người ta gọi là Yosemite không? Chữ Yosemite có gốc từ chữ U Zu Mai Ti của người Ahwahnee Chees có nghĩa là Con Gấu.

Tôi đã biết những điều nàng vừa nói, nên câu nói hồi nẫy nàng bỏ lửng bằng những cái chấm treo (…) vẫn tòng teng đánh đu trong đầu tôi.

-Hồi nẫy cô nói bây giờ chẳng lẽ…

Nàng lái xe rẽ vào trong sân một căn nhà nhỏ nằm giữa đồi thông phủ đầy tuyết, đậu lại. Nàng vội vã đầy cửa nhẩy ra ngoài xe, nhưng tôi biết nàng cũng cố ý làm lơ không trả lời câu hỏi của tôi.

-Ông cứ ngồi yên trong xe, để tôi vào trong nhà thăm dò tình hình trước đã.

Một thoáng sau, Christine hối hả chậy ra.

-Được rồi. Mời ông vào nhà nhanh lên.

Nàng sợ có người nhình thấy hai chúng tôi. Khi bước vào nhà, tôi sững sờ nhìn căn phòng trang hoàng giáng sinh thật đầm ấm, vui tươi. Cây Noel làm bằng cây thông tươi giống như loại cây bách tán, trông rất đẹp mắt. Dưới gốc để mấy gói quà gói giấy mầu xinh xắn. Lò sưởi đã đốt, củi cháy nổ lách tách, reo vui. Mùi gỗ thông thơm hương vị mùa đông cao nguyên. Trên bàn ăn có chiếc buche Noel để ở giữa, bát dĩa đã dọn sẵn.

-Mời ông vào đây.

Christine thay vì mời tôi vào phòng khách, kéo tôi vào căn phòng ngủ bên hông. Nàng khóa cửa lại. Lấy tay vặn qua vặn lại cái nắm cửa để biết chắc chắn là cửa đã khóa kỹ rồi.

Nàng quơ tay thu dọn quần áo chăn mền trên giường.

-Kể từ giờ phút này ông phải làm theo lời tôi nghe.

-Cái đó còn tùy là làm cái gì nữa chứ?

-Ông cởi bớt đồ ra đi cho thoải mái.

Tôi lờ đi như không nghe thấy.

-Ông nằm xuống giường đi!

Căn phòng chỉ có tôi và nàng. Christine vừa bảo tôi nằm xuống giường? Tôi quay lại nhìn nàng. Christine đang lục tìm trong closet như đang sửa soạn thay quần áo.

-Phải làm lẹ lên không họ về tới bây giờ!

Tôi vẫn đứng yên không chịu nằm xuống.

-Ông nằm xuống giường đi. Ông đeo cái ski mask này vào cho họ không nhận diện ra ông.

-Họ là ai?

-Chút nữa ông sẽ biết.

-Ông nằm xuống đi để tôi gói ông lại.

Nhìn những cuộn giấy gói quà thòi ra ngoài cái túi nâu đi chợ nàng vừa lôi từ trong góc nhà ra để dưới chân. Tôi chợt hiểu.

Tôi ngồi xuống mé giường. Nàng để sau lưng tôi một miếng bìa thật lớn rồi đẩy tôi nằm ngửa xuống giường.

-Ông trườn người vào giữa cái thùng giấy này nhé.

Có ánh đèn quét qua. Christine chậy ra mé cửa sổ nhìn ra ngoài.

-Họ về tới nơi rồi kía.

Christine sửa lại người tôi cho nằm ngay vào giữa cái thùng giấy đã tháo bung ra. Nàng cuống cuồng đóng hộp lại.

-Coi chừng tôi chết ngộp đó!

-Tôi đã đục lỗ ở hai bên rồi. Ông cứ yên tâm đi.

Christine gói thùng giấy đựng tôi lại. Tiếng tay nàng vuốt đầu dây băng keo trên mặt thùng thoăn thoắt. Có tiếng cái nắm cửa xoay qua xoay lại.

-Who is that?

-Sue.

-Wait a minute.

Tôi nghe tiếng kéo của nàng cắt vội sợi dây cột.

Christine ra mở cửa phòng.

-What are you doing?

-I am wrapping a Christmas present.

Trong cái hộp tối om, tôi không nhìn thấy mặt người

con gái Mỹ nhưng biết là nàng đang nói chuyện với

người bạn gái Mỹ tên Suzane, người mà nàng muốn giới

thiện để kèm dậy tôi trượt tuyết.

-What’s that?

-Christmas present!

-It’s huge.

Nàng nói qua lỗ hổng bên tai tôi.

-Ông chịu khó nằm yên một tí nữa, sắp đến nửa đêm rồi.

-What did you say?

-Nothing.

-No. I heard something in Vietnamnese.

Suzane giống như đa số người Mỹ khác nói sai chữ Vietnamese thành Vietnamnese.

-Nothing. I talk to myself.

-What inside? An animal?

-Yup. A rare animal, an endangered specie.

-It’s for me. Right?

-Yup.

-Wow! What did I have to feed him?

-Cơm and nước mắm.

-Nuoc mam? Eeo ooi!

Christine cười ròn tan như pha lê. Tiếng cười ở đoạn cuối hạ xuống cái lỗ gần bên tai tôi như có vẻ trêu chọc tôi. Hai  từ eeo ooi của người con gái Mỹ nghe oe ơi thật là dễ thương. Tôi đùa với mình «làm món quà giáng sinh cho người em đêm nay thì nhịn cơm và nước mắm, ăn hamburger một đêm cũng được ». Tôi giả vờ cựa quậy trong thùng. Có tiếng vỗ trên mặt thùng.

-Don’t be upset. Be nice.

-Do you need my help?

-No. Almost done. Please go outside and take care the table for me. I will be there in no time. Where’s my brother David?

-He went outside to get some more fire wood.

Suzane đi ra ngoài. Christine thu dọn đồ đạc.

-Ngài animal chịu khó một chút nghe.

Nàng lại cừoi thật hạnh phúc. Tôi giả bộ gầm gừ. Có tiếng tay nàng nựng vỗ trên mặt thùng.

-Ráng ngoan nghe ông. Good boy!

Người con gái mở cửa đi ra phòng khách. Nằm trong hộp kín, cái mặt nạ đi tuyết làm hâm hấp vã mồ hôi, ngứa ngáy. Cái hộp chật không thể đưa tay với lên gãi được. Cánh cửa phòng đóng kín, tôi bắt đầu thấy hơi nóng hừng hực. Tôi phải quay mặt qua một bên để mũi gần cái lỗ hổng cho thoải mái. Tôi nằm nghĩ ngợi không biết chuyện gì sẽ xẩy ra. Tôi nghe Christine nói tôi được dùng làm món quà giáng sinh cho Suzane. Không biết mặt mũi cô nàng Suzane này ra sao nhưng nghe giọng nói rất… sexy! Đi cross-country skiing thì chắc phải là to khỏe, nẩy nở…

Tiếng cánh cửa bật mở. Có tiếng người nói tiến lại gần.

-David, Sue, you guys hold the other end and let me take care of this end.

-What’s that?

Người con trai hỏi.

-A live mummy!

-It’s heavy.

Tôi được ba người nhấc ra ngoài phòng khách.

-Gì thế?

Một giọng nói đàn bà như sầu muộn kinh niên.

-Quà Giáng Sinh của mẹ.

Tôi giật mình. Christine gọi người đàn bà đó là mẹ. Nàng đã bảo với tôi là mẹ nàng hãy còn ở ViệtNam. Giọng người đàn bà không gợi cho tôi nhớ ra một khuôn mặt đàn bà nào trong đời tôi.

-Các con cho mẹ cái quan tài đấy hả?

-Lúc nào mẹ cũng chỉ nghĩ đến chết chóc, buồn khổ.

-Mẹ đã bảo các con phải tằn tiện.

-Có tốn kém gì đâu…

-Mẹ đã lớn rồi đâu còn cần gì tới quà Noel nữa mà mua cho tốn kém. Các con ngoan, học hành giỏi, trở thành người hữu dụng cho xã hội, đó là món quà quí giá cho mẹ. Vào những dịp lễ như thế này đáng lẽ các con được nghỉ ngơi ở nhà vui cùng gia đình, các con đã phải đội mưa, đội tuyết đi làm thay mẹ để giúp gia đình, lái xe leo đèo leo núi giữa lúc mưa tuyết như thế này, đi làm bồi làm bếp cho thiên hạ kiếmđược vài đồng bạc một giờ, các con phải biết tíêt kiệm dành dụm để phụ vào việc học cho khóa mùa xuân tới… Hồi chiều con Sue bạn con chở mẹ lên đây thấy đèo dốc trơn trượt, tuyết băng rợn cả người, mẹ thương các con không biết chừng nào… Đáng lẽ mẹ phải đi làm nuôi các con… Nếu cha các con còn sống… Noel mà mẹ cũng không dám mua quà cho các con nữa…

Người đàn bà bật khóc.

-Đâu có tốn kém gì đâu. Cái này là do lòng tốt của một người…

Tôi được đặt xuống trước lò sưởi. Tôi cố gắng gạn lọc từng tiếng nói của người đàn bà để tìm ra âm thanh quen thuộc, cố đoán xem là ai nhưng không tài nào định nổi. Hơi lửa nóng hừng hực.

-Mẹ đừng có khóc. Đêm nay là đêm giáng sinh. Lễ giáng sinh nào mẹ cũng khóc. Tết nào mẹ cũng khóc. Con đã bảo món quà này là do lòng tốt của một người.

-Con chỉ nói dối mẹ. Ở đây ai mà cho con.

-Con không nói dối mẹ đâu.

-Ai vậy?

-Mẹ mở ra sẽ biết.

-Của ai cho, tại sao con nhận mà không xin phép mẹ trước?

-Con muốn mẹ hưởng một đêm giáng sinh thật hạnh phúc. Mười mấy giáng sinh, mười mấy tết mẹ chỉ sống bằng nước mắt. Bây giờ mẹ chỉ là một cái xác khô không hồn, mẹ làm chúng con khô héo theo mẹ. Con muốn mẹ hồi sinh lại sống với đời, với các con…

-Còn cái gì ở cõi đời này sẽ làm mẹ sống lại?

-Món quá giáng sinh này.

Tôi nghe rõ tiếng nấc của người đàn bà. Cả phòng bỗng im lặng chỉ còn nghe tiếng củi nổ lách tách.

-Thôi cả nhà sửa soạn ăn reveillon, đã đến nửa đêm rồi.

-Ông thầy dậy học của con đâu?

-Ông ta về dưới Fresnorồi.

-Sao con bảo mẹ là ông ta mời cả gia đình mình lên đây ăn tiệc nửa đêm?

-Con phải nói dối như thế mẹ mới chịu đi ra khỏi nhà, chỉ có những cái gì liên quan tới sự học của chúng con mẹ mới chịu tham dự vào. Đã bao lần con mời mẹ lên đây chơi, mẹ có chịu đi đâu. Con cũng nói dối với người cho món quà giáng sinh này là mẹ còn ở Việt Nam.

-Tại sao con lại nói dối với người ta như thế?

-Tại vì con thấy ông ta thông minh quá, con sợ ông ta khám phá ra ý định của con. Con xin lỗi. Xin lỗi tất cả.

Tôi biết Christine muốn nói lời tạ lỗi với tôi.

-Mưa tuyết như thế này, không biết ở đây có ai đi chơi nửa đêm như ở bên ViệtNamkhông nhỉ? Các con ăn xong rồi muốn đi đâu thì đi. Mẹ ở nhà.

-Mẹ không đi chơi cũng được, đêm nay để mẹ ở nhà với món quà của mẹ. Mẹ mở quà đi, rồi chúng ta đi ăn. Đến nửa đêm rồi. David, get a pair of scissors for mom.

Tôi có cảm giác như mình mới tỉnh lại trong một chiếc quan tài. Trái tim đập rộn ràng như hồi mới biết yêu. Tôi nôn nóng chờ nhìn thấy mặt người đàn bà. Tiếng kéo cắt lớp băng keo.

-Quà gì mà to quá thế này?

-Để con phụ mẹ. Mẹ bình tĩnh nghe.

Cái nắp hộp bật ra.

-Trời đất!

Người đàn bà kinh hoàng lùi lại muốn té xỉu, bám víu vào Christine để đứng vững.

-Oh! My gosh! A man!

Sue rú lên. David chồm tới.

-What? A man?

Người đàn bà run lẩy bẩy.

-Cái xác ai vậy?

-Is he still alive?

-Ông ta còn sống và còn biết yêu.

Tôi nhấc hai tay lên khoanh lại để lên ngực.

-Ai thế?

-Người đàn ông mấy chục năm trước mẹ đã yêu.

-Ai?

-Mẹ lột cái mặt nạ của ông ta ra sẽ biết.

Người đàn bà lắc đầu, kéo cái ghế bên cạnh ngồi xuống.

Tôi ngồi dậy. Tôi đã nhận diện ra Liên, người bạn học cùng lớp ngày trước. nàng đã cùng ở trong ban báo chí với tôi. Chúng tôi đã cùng làm tờ bích báo cho lớp. Nàng đã già đi thật nhiều. Tôi đứng dậy từ từ lột cái ski mask ra, tiến lại trước mặt Liên.

-Trời đất quỉ thần ơi!

-Mẹ nhận ra ông ta chưa. Hôm con đưa thức ăn vào phòng ông ấy con thấy quyển truyện có tấm hình của ông ấy, quyển sách mà mẹ bắt con xuống tận Orange County tìm mãi mới mua được. Quyển sách mẹ hay gối đầu giường, đọc đi đọc lại. Con nhận diện ra được ông ta. Con nhớ có lần mẹ chỉ ông ta trên tivi, mẹ bảo ông ta là bạn học cùng lớp với mẹ. Mẹ nói cho con biết nhiều chi tiết dễ thương về ông ta.

Con nhớ mãi cái tên Long là Dài mà ngược lại ông ta trông lại Ngắn…

-Anh Long!

Merry Christmas.

Christine, Sue, David đều phụ họa nói theo tôi  ‘Merry Christmas’.

Ngồi chết lặng một lúc lâu sau Liên đưa hai tay lên lau khô hai dòng nước mắt chẩy dài trên má rồi nàng nở nụ cười làm rạng rỡ cả khuôn mặt héo khô. Hai má rực ánh lửa hồng.

-Hurrah! Mẹ đã cười trở lại đêm Christmas này. Cám ơn Món Quà Christmas. Mẹ tôi đã sống lại đêm nay.

Nàng chồm tới ôm tôi.

-Cám ơn cô “Ông Già Noel” Christine!

Liên đưa bàn tay cho tôi bắt. Tôi giữ tay nàng trong tay mình.

-Merry Christmas.

-Merry Christmas.

Sầu khổ đóng giá trong đôi mắt Liên tan dần thành hai dòng nước mắt pha lê chảy dài xuống má. Những giọt nước mắt nhỏ xuống thánh thót thành những giọt chuông giáo đường đêm giáng sinh. Tôi chợt nhớ lại câu nói bỏ lửng của Christine “Nếu tôi sinh ra cùng thời với ông… tôi dám yêu ông lắm, bấy giờ… chẳng lẽ…”.

Liên vẫn để yên bàn tay trong tay tôi. Bên ngoài tiếng thánh ca vang dội trong rừng Thông Thiên Cổ Sequoia đầy tuyết phủ…

                                        Yosemite, Christmas 1987

                                        (trích trong Những Mảnh Đời Tị  Nạn, nxb Xuân Thu 1988).

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: