MÓN QUÀ GIÁNG SINH (1) (truyện ngắn).

(*Nếu cần, bấm hai lần vào Tựa Bài để mở bài).

MÓN QUÀ GIÁNG SINH

(Truyện Ngắn)

Phần 1.

Nguyễn Xuân Quang

-Giáng sinh năm nay ông đến trễ mất một ngày.

Marianne, người nữ tiếp viên lo việc check-in của khách sạn Ahwahnee đã nhận diện ra tôi.

-Tôi bị mắc kẹt tuyết ở đèo Tejon.

-Tôi có nghe bản tin thời tiết. Một vài du khách ở dưới Orange County lên cũng bị mắc kẹt như ông. Năm nay chúng tôi sẽ có một món quà Giáng Sinh đặc biệt tặng ông.

(nguồn: Ahwahnee hotel, Walzemlab.tamu.com).

Mỗi năm người đàn bà trông già thấy rõ. Người da trắng sau khi hết cái nước thời xuân sắc, lúc bắt đầu đổ xuống dốc tuổi già, cái nhan sắc thấy tàn phai nhanh hơn người da mầu.

Năm nay lênYosemite trễ mất một ngày, tôi đã phải gọi điện thoại lên xác nhận là mình vẫn còn muốn giữ chỗ và bằng lòng trả tiền phòng mặc dầu phòng để trống không. Bỗng dưng năm nay hai ba trận bão ập tới miền Nam Cali ấm áp, bão đã mang tuyết xuống mãi tận những vùng đồi núi thấp. Con đường xuyên bang interstate số 5 ở khúc đèo xuyên sơn Tejon pass đi qua rặng núi ngăn cách cánh đồng Bakerfield của Quận Kern với vùng bờ biển Thái Bình Dương của Quận Los Angeles, tuyết ngập tới vài bộ. Đoạn sơn đạo này đã bị đóng lại để cào tuyết mở đường vì thế năm nay tôi lên đây chậm mất một ngày.

Cứ mỗi mùa giáng sinh, tôi lại trở về “tịch cốc”Yosemite của mình để xa lánh bụi trần, để trở về với đỉnh trời sống với thiên nhiên. Năm nay là bốn năm liên tiếp, tôi trở lại Yosemite hưởng những mùa Giáng Sinh Trắng, bỏ lại tất cả sau lưng.

-Ông vẫn muốn giữ chỗ cho mùa giáng sinh sang năm chứ?

-Vâng, xin bà. Cùng ngày, cùng khoảng thời gian, cùng phòng.

-Tôi biết đã hỏi ông một câu hỏi rất thừa. Nhưng bắt buộc tôi phải có được sự chấp thuận nơi ông nên mới phải hỏi như thế.

-Cám ơn bà.

Giáng Sinh nào khi check-in vào khách sạn xong, tôi cũng giữ chỗ cho mùa Giáng Sinh năm sau, giữ chỗ lấy cùng một phòng, cùng một khoảng thời gian, cùng ngày. Muốn được như ý, muốn được thỏa mãn những điều kiện như thế, phải giữ chỗ trước một năm. Có một năm tôi quên giữ chỗ trước ngay sau khi check-in, sáu tháng sau mới nhớ ra, gọi giữ chỗ thì đã hết phòng. Năm đó tôi chỉ lấy được một căn lều ở khu Yosemite Lodge, khách sạn Ahwahnee không còn chỗ trong dịp Giáng Sinh.

Lái xe từ Quận Cam lên mất khoảng bẩy, tám tiếng đồng hồ với vận tốc xa lộ. Năm nay vì mưa tuyết nên tôi chọn con đường 140 qua cửa ngõ thành phố Merced, dọc theo con sông Merced để vàoYosemite. Đường 140 xa hơn đường 41 đi ngả Fresno nhưng ít dốc đèo hiểm trở, không có nhiều tuyết, không cần phải đeo xích sắt vào bánh xe.

Làm giấy tờ check-in xong, Marianne đưa chìa khóa và giấy tờ cho tôi.

-Ông cần người bell hop đem hành lý về phòng không?

-Khỏi cần.

-Cám ơn ông. Chúc ông một mùa Giáng Sinh an bình.

Tôi đi về phòng, có cảm tưởng như một kẻ đi xa trở về chính căn nhà của mình. Chân đi quen thuộc như đi trong nhà mình, có cảm tưởng nơi đây là căn phòng nghỉ mát riêng của mình.

Tắm rửa xong, sau một ngày lái xe mệt nhoài, sáng đã phải dậy sớm để đi cho mát và tới nơi trước khi bóng đêm đổ xuống, tôi chui vào chăn nằm lơ mơ nhìn ra bầu trời xám ngắt, ảm đạm, mùa đông. Chỉ còn một chút ánh nắng hắt lên phía bên kia sườn núi. Tuyết hãy còn trên đỉnh núi cao hay trên những sườn đồi rậm rạp cây cỏ, ở những chỗ khuất nắng.

Tôi thiếp ngủ đi thật dễ dàng. Khi thức dậy đã hơn mười một giờ đêm. Bên ngoài gió mưa. Lười biếng tôi gọi điện thoại xuống tiệm ăn gọi room service. Ba bốn năm trời, cái thực đơn vẫn không thay đổi. Tôi chọn món cá hương cầu vồng rainbow trout, đặc sản củaYosemite, lăn bột chiên.

Khoảng hơn nửa giờ sau có tiếng gõ cửa nhè nhẹ, e dè và có vẻ kính trọng.

-Mời vào.

-Cửa khóa, thưa ông.

Một giọng con gái. Tôi chồm dậy ra mở cửa. Cánh cửa mở. Một cô phụ bếp đẩy chiếc xe thức ăn.

-Ông order room service?

Người con gái cũng như các nhân viên khác, ăn mặc theo cách trang phục thời Trung Cổ Âu Châu. Chiếc khăn phủ đầu có rua và những hình trang trí trông như một chiếc thảm Ba Tư. Chiếc áo đầm lòe xòe. Với khuôn mặt Á châu trông nàng mường tượng như một mỹ nữ trong một động harem Ả Rập.

-Tôi chỉ order room service thức ăn thôi… vì hôm nay sau một ngày lái xe đường trường…

Người con gái hiểu ẩn ý câu nói chọc, nàng ngước lên lườm tôi. Một đôi mắt Á châu đầy tự tin và kiêu ngạo rất Mỹ.

-Cô để đó cho tôi. Cám ơn cô nhiều.

-Ông ăn ngay đi, cá mới chiên còn nóng rất ròn, để nguội sợ tanh.

-Cám ơn cô.

Người con gái hãy còn nhiệt huyết của tuổi trẻ, của một người mới vô nghề chưa phải là người đã làm một công việc đến độ sợ việc làm. Chắc nàng hãy còn đi học chỉ nhận làm việc thêm vào những ngày nghỉ lễ. Vào những mùa lễ như bây giờ, những cô, cậu, sinh viên từ Fresno, Merced, San Francisco lên đây xin làm những việc vặt thế cho những nhân viên làm kỳ cựu ở đây xuống núi trở về cõi tục một thời gian.

-Khi nào ăn xong ông gọi chúng tôi.

-Sáng mai mấy cô dọn cũng được. Tối nay tôi không muốn bị quấy rầy.

Tôi chợt thấy mình nói như hơi có vẻ sẵng giọng, quyền thế và có chút hách dịch.

-Vậy thì ông đẩy xe ra ngoài hành lang cũng được.

Người con gái quay đi ra ngoài. Khi đi qua chỗ tôi để mấy tờ tạp chí Việt ngữ, mấy quyển sách của tôi, nàng khựng lại, đứng nhìn đống sách báo, rồi quay lại nhìn tôi.

-Ông cần gì nữa không?

Tôi biết nàng muốn nói một điều gì khác nhưng đã đổi lời. Nàng nhìn tôi rồi nhìn tấm ảnh của tôi ở bìa sau quyển truyện của tôi như để so sánh.

-Không, cám ơn cô.

Người con gái bỏ đi. Tôi nằm dài một lúc lâu. Căn phòng đã ở nhiều lần quen thuộc như một cái tổ cũ.

Ăn xong, trời mưa to gió lớn hơn. Gió luồn qua những vách đá gào hú làm chợt nhớ đến cái tên truyện “Đỉnh Gió Hú”. Tôi lại leo lên giường kéo chăn lên cổ nằm trong bóng đêm lơ mơ rồi ngủ trong lúc nào không hay.

Buổi sáng trở dậy, mưa vẫn còn rơi, nhưng những hạt mưa thật mảnh khảnh. Trời bớt lạnh. Mưa hay nắng cũng không thành vấn đề. Những ngày lên đây tôi sẽ sống với mưa, với nắng, với tuyết, với bão, với động đất… chẳng nề hà gì. Những hàng cây sồi, cây phong trơ trụi mốc meo trông thật ảm đạm, rét mướt.

Buổi trưa xuống tiệm ăn, tôi gặp lại người con gái đã đem thức ăn lên phòng tối hôm qua. Nàng cố ý né tránh, mặt vác lên khinh khỉnh. Mãi cho tới lúc không còn ai để đẩy việc, nàng mới miễn cưỡng tiếp tôi.

-Cô là người Việt phải không?

Người con gái im lặng, cắm cúi thu dẹp chén dĩa, lạnh lùng. Nàng có cái thứ chối bỏ làm lơ của những người Việt tha hương, vừa có vẻ kinh sợ, vừa có vẻ khinh miệt, kiêu ngạo mà lại vừa có vẻ như muốn che dấu một cái gì.

Tôi nhìn tìm ngực người con gái để đọc cái bảng tên. Không đủ ánh sáng để đọc tên nàng chỉ thấy thấp thoáng mấy chữ. Tên khởi đầu bằng chữ C nhưng tôi đã nhận ra được cái họ Nguyễn. Bảng tên có khắc mỏm núi đá Nửa Vòm Half Dome, biểu tượng củaYosemite. Tôi kiên nhẫn bắt chuyện:

-Cô đem đồ ăn lên phòng tôi tối qua, chắc cô biết tôi là người Việt Nam rồi. Tôi tên Long họ Nguyễn, chữ đệm là Càn. Nguyễn Càn Long. Ông già tôi đặt tên theo vua Càn Long bên Trung Quốc. Đang từ cái tên vua chúa, cuộc thế đảo điên, qua đây, tên tuổi bị đảo ngược bây giờ thành Long Càn.

Tôi liếc mắt nhìn người con gái, nàng vẫn không đáp ứng, cắm cúi lau bàn.

-Mặc dầu tên tôi đổi thành Long Càn nhưng không có nghĩa là qua đây tôi bắt chước thiên hạ sống càn, sống bậy…

Nhìn người con gái vẫn im lặng như khinh bỉ, tôi bồi tiếp:

-Tụi Mỹ mất dậy gọi tôi là Long Cane.

Mặt người con gái không đổi sắc, vẫn thản nhiên, thánh thiện khi nghe câu nói “mất dậy” của tôi. Có lẽ giọng tiếng Anh của tôi Tây quá, có thể hiểu ra là Long Kên. Nàng vội vã bưng bát chén bỏ đi.

Buổi chiều mưa bớt dần. Những hạt mưa nhẹ dần rồi mong manh như tơ. Rồi một thoáng trở thành bụi trắng xóa đổ xuống la đà.  Đám trẻ con reo hò. Tuyết rơi. Tuyết rơi. Lậy trời tuyết rơi. Rơi nhiều. Rơi nữa. Rơi nữa. Lậy trời tuyết rơi.

Tôi muốn đi ra ngoài đội tuyết. Sau khi trang bị đồ ấm, mặc quần bib, đi giầy moon boot, quấn khăn choàng cổ, đội mũ tuyết, khoác áo parka, đeo găng tay, tôi rời khách sạn.

Những hạt tuyết rơi lả tả cùng khắp từ đỉnh trời. Tôi thả bộ đi về phía thác Yosemite. Những hạt tuyết lọt xuống sau gáy lành lạnh làm tôi mấy lần phải dừng chân quấn lại khăn quàng cổ. Tôi chợt nhớ lại lời giảng của một vị thầy giáo khi còn đi học ở trường trung học Tăng Bạt Hổ, Bồng Sơn, xứ dừa, khi dậy về Kiều, lúc giảng về tuyết, thầy đã ví tuyết như cơm dừa bào mịn thả bay trong gió.

Khi đến chân thác mặt đất đã dầy tuyết cả tấc. Tuyết rơi nên trời bớt lạnh. Tôi ngồi đó nhìn thác đổ trong tuyết rơi. Một giải trắng xóa đổ xuống giữa một bầu trời lẩn vẩn trắng mầu hoa tuyết. Thác gẫy làm ba khúc: thác thượng, thác ghềnh và thác hạ.


 (nguồn: Yosemite Waterfall, gutenberg.org).

Dưới tuyết rơi, thác trông có vẻ cứng hơn những mùa khác. Tôi ngồi đó cho tới khi trời nhá nhem tối mới đứng dậy rời thác. Tuyết mới rơi rất phồng, rất xốp. Những bước chân đi trên tuyết mới rơi thấy lềnh bềnh, phiêu bồng.

Đi chơi ngoài tuyết đến tối mịt tôi mới về khách sạn ăn tối. Mấy người phụ việc đã về bớt chỉ còn lại mấy người, trong đó có người con gái. Bây giờ đến lượt tôi cố ý tránh né nàng. Tôi đợi nàng đi vào bếp rồi vẫy gọi một người con gái khác đến để gọi món ăn. Khi ăn xong tính gọi ly cà phê nhưng ngồi đợi thật lâu mà không thấy ai ra dọn dẹp, dường như mấy người hầu bàn đều muốn né tránh  để về nhà đúng giờ. Cuối cùng người con gái Việt đẩy xe ra dọn dẹp.

-Chào ông.

-Chào cô.

Người con gái đã chào tôi bằng tiếng Việt.

-Sao ông biết tôi là người Việt?

-Tôi thấy cô nhìn đống sách báo Việt ngữ trong phòng tôi có vẻ thân thương và sau đó cô thay đổi thái độ đối với tôi.

-Thật vậy sao?

-Cô không thích tiếp xúc với người Việt phải không?

-Thật vậy sao?

-Thật.

-Có lẽ ông nói đúng đấy.

-Tại sao vậy?

-Tôi cũng chẳng biết tại sao, có điều tôi thấy mình không được thoải mái lắm, cảm thấy làm sao ấy. Nhất là ông.

-Cô cảm thấy lạc loài?

-Phải.

-Tôi hiểu. Nhiều lúc tôi cũng cảm thấy như thế.

-Thật vậy sao? Ông dùng cà phê?

-Cho tôi một ly decaf.

Người con gái lau tay, đi vào lấy tách cà phê. Nàng đã tan giá lớp vỏ băng tuyết của những người Việt lưu lạc.

Người con gái để ly cà phê xuống trước mặt tôi thật ưu ái, chăm sóc. Nàng đã thu dọn xong còn vờ lau chùi bàn, nàng lau đi lau lại cái bàn sạch bóng.

-So với bọn con trai cùng lứa tuổi, các cô còn là những người may mắn.

-May mắn?

-Cô là con gái, xã hội này còn có chỗ cho cô ngồi ghé, còn bọn con trai cùng lứa tuổi với cô, họ là một thế hệ lạc lõng, a lost generation.

-Thật vậy sao?

-Họ không còn là người Việt xanh, người Việt đỏ, họ không thể trở thành người Việt trắng, người Việt đen và cũng không còn là người Việt vàng.

-Vậy thì họ làm người Việt ngũ sắc?

-Người Việt tam thể, người Việt ngũ sắc hay người Việt bẩy mầu cầu vồng cũng chẳng sao cả, nên lắm, miễn là phải giữ lấy mầu nền vẫn là mầu vàng đông phương và trái tim vẫn phải là trái tim nhân loại. Nếu không, các cô, các cậu sẽ trở thành một đám dân Việt lạc loài, các cô, các cậu sẽ trở thành một đám con cháu Lạc Long lạc lõng.

-Thật vậy sao?

Tôi đã bắt đầu thích thú nghe cái điệp khúc “thật vậy sao” của người con gái.

-Cô không phải là nhân viên làm thường trực ở đây phải không?

-Sao ông biết?

-Hai mùa giáng sinh trước tôi ở đây nhưng chưa hề gặp cô.

-Tôi được nghỉ lễ giáng sinh và tết dương lịch hai tuần nên lên đây nghỉ mùa đông và đi làm thêm.

-Chắc chắn cô là người yêu thiên nhiên.

-Tôi đang theo học ngành Lâm Học ở Fresno State University.

-Trường Đại Học đó ở dưới Fresno rất nổi tiếng về Nông Lâm Súc.

-Thật vậy sao?

Tôi mỉm cười lặp lại.

-Thật vậy. Một người tôi quen có cô con gái ở dưới Quận Cam phải lên tận Fresno trên này để theo học ngành gây giống bò bằng cách cho cấy tinh nhân tạo.

Người con gái có vẻ không hiểu mấy chữ cuối cùng, tôi “phụ đề” thêm tiếng Mỹ “artificial insemination”.

-Ồ, tôi cũng học qua về vần đề đó. Về cây cỏ chúng tôi làm propagation, nếu muốn sản xuất được nhiều đôi khi dùng cả kích thích tố tăng trưởng auxin.

-Nghề của cô mai mốt giữ gìn được non sông đất nước.

-Ông đi chơi những đâu rồi?

-Mới đội tuyết đi lang thang tới thácYosemite.

-Ông thích đi ski không?

-Thích. Nhưng không đi giỏi được. Môn thể thao đó hơi cồng kềnh mà tôi lại điều hành tay chân mình rất vụng về. Đầu gối đã hơi lỏng rồi. Đi ski giỏi phải cần có hai cái đầu gối còn tốt. Tôi mới chỉ biết đi theo hình chữ V thôi.

-Nghĩa là sao?

-Hai đầu mũi ski chụm vào nhau cho khỏi ngã. Những người trẻ như cô chắc đi giỏi.

-Cũng tạm được thôi. Tuyết rơi như thế này, sáng mai ông lên Badger pass, có tuyết mới rơi rất khô và xốp, đi rất nổi.

-Để xem có hứng hay không đã.

-Ông phải lấy ticket xe bus trước đêm nay, mười giờ sáng mai có chuyến xe bus đầu tiên.

-Cám ơn cô. Lúc này tôi chưa có ý định. Xin lỗi cô tên…

-Tôi tên Christine, cũng họ Nguyễn. Tên Việt là Chi nên đổi thành Christine cho còn giữ được cái âm hưởng của tên Việt.

-Cô qua đây lâu chưa?

-Năm sáu năm.

-Hèn gì cô nói tiếng Việt còn rất lưu loát.

-Xin lỗi ông, tôi phải vào rửa chén bát, thằng manager mới lừ mắt mắng tôi xong.

Sáng hôm sau xuống ăn sáng, tôi không thấy Christine. Tôi cũng chẳng bận tâm. Thật sự có cô ta chỉ để nói chuyện gẫu cho vui lúc ăn uống nhàn rỗi. Ăn sáng xong, tôi soạn một thermos trà nóng, xách theo cái máy điện toán cá nhân, lái xe đến khu Chuồng Ngựa. Bỏ xe ở bãi đậu, rồi đi tản bộ lê Hồ Gương Mirror Lake.

Anh nắng ban mai sau khi trời đổ tuyết thật lung linh huy hoàng. Ánh nắng trong veo tinh khiết. Nắng pha lê. Nắng thủy tinh. Những cành cây trơ trụi, đen đủi, mốc meo vừa mới được rắc lên tuyết, khoác lên cái áo tuyết trắng, phủ lên cái huy hoàng của tuyết giá như một thứ phép mầu mùa đông. Những cây thông, cây tùng, cây bách, những cây lá thuộc bài… đội tuyết, cành trĩu xuống la đà. Tiếng nước suối chẩy rì rào…

Khi tới hồ, mặt hồ đã đóng băng quanh bờ và những chỗ cạn, chỉ còn chiếc gương nước tròn con con ở giữa hồ phản chiếu bóng núi đá cao đội tuyết. Rừng cây xanh bao quanh. Bầu trời xanh biếc trên cao. Một Winter  Wonder Land.

(nguồn: Mirror Lake  flickr.com).

Một người con gái đang ngồi trên tảng đá cao nơi cuối đầu mỏm đất nhô ra xa ngoài hồ. Cái chỗ tôi vẫn ngồi mỗi mùa giáng sinh. Khi tới gần tảng đá tôi nhận ra vóc dáng Christine trong lớp y phục mùa đông, trông nàng khác hẳn lúc ở trong bộ quần áo thời Trung Cổ khi làm việc.

Người con gái quay lại.

-Chào ông.

Tôi hơi khó chịu. Thật sự tôi chỉ muốn yên thân nơi đây ngày hôm nay giữa những người xa lạ. Tôi muốn ghi lại những suy nghĩ, tư tưởng đã chín tới trong đầu, những ý tưởng tôi đã lơ mơ một thời gian thật lâu rồi. Tôi cần phải viết ra.

-Chào cô.

-Ông không đi trượt tuyết à?

-Tôi muốn được cô đơn lúc này.

-Thật vậy sao?

Tôi trả lời cộc lốc.

-Thật.

-Sao ông giống tôi quá vậy. Tôi cũng muốn được cô đơn lúc này.

Tôi hiểu mang máng ý người con gái và cũng muốn tìm lối thoát để bỏ đi chỗ khác.

-Cô muốn đuổi tôi đi chỗ khác phải không?

-Tôi là người tới đây trước. Nhưng không sao, ông muốn ở lại cũng được, có mặt ông, tôi vẫn cô đơn được như thường.

Nói xong , người con gái quay mặt đi, ngẩng lên nhìn đỉnh núi Nửa Vòm, Half Dome.

(nguồn: Half Dome, public.domain-photos.com)

Cơn gió lạnh giá lướt qua xào xạc rũ những hoa tuyết trên cành đổ xuống rắc lốm đốm trên tóc người con gái.

Tôi lưỡng lự không biết có nên bỏ đi nơi khác hay không.

Nhìn mặt hồ, đúng như câu nói khắc trên bảng gỗ. Mỗi năm Hồ Gương thu nhỏ dần lại vì cát sỏi từ trên núi bị nước lũ cuốn theo lấp dần dần hồ nước. Một cánh đồng nội đang thành hình. Một vài trăm năm nữa Hồ Gương sẽ không còn. Dâu bể. Tôi bỗng thở dài.

Người con gái nghe tiếng thở dài quay lại, lườm tôi, rồi tụt xuống tảng đá, tính bỏ đi.

-Cô cứ ngồi đó đi. Tôi mới là người phải đi chỗ khác.

-Thôi tôi trả lại cái cô đơn cho ông. Ông Long Gàn.

Tôi giật mình. Người con gái đã gọi cái hỗn danh của tôi. Cái tên mà hồi trước bạn bè thời trung học đã đặt cho tôi. Người con gái đứng phủi tuyết trên áo quần.

-Ai nói với cô tôi là Long Gàn?

-Nếu ông không phải là Long Gàn thì nói ngược lại là Gan Lòng!

Tôi đứng chết cóng dưới gió tuyết.

-Ai nói với cô vậy ?

-Thì người ta nói chứ làm sao tôi biết được. Thôi tôi phải trở về nghỉ ngơi, tối nay tôi phải làm shift đêm.

Người con gái đi rồi. Tôi leo lên tảng đá ngồi xuống ngay chỗ nàng vừa ngồi để lấy hơi ấm. Ngồi đó đóng băng cả giờ. Không thèm viết đến một dòng. Tôi ngồi đó cả buổi lắng nghe tiếng thông reo, tiếng đá núi nứt, tiếng băng giá trên mặt hồ trở mình lách tách, tiếng chim rừng… Một vài kỷ niệm học trò trở về do người con gái mới khơi lại.

Rón rén mấy con sóc mon men tiến đến gần như muốn gạ thức ăn. Những con vật rất thân thiện với người, đi loanh quanh lẩn quẩn.

Trời đã bắt đầu nắng chói chang trên các đỉnh tuyết. Những con sóc bỗng chạy tứ tán làm lay động tuyết từ những cành cây rơi lả tả. Tôi ngồi đông lạnh. Một con chó sói loại coyote đang đổ dốc đi về phía tôi ngồi. Khi tới bên hồ nước nó đứng lại nhìn tôi, đôi mắt xanh mở lớn nhưng trông không có vẻ dọa nạt. Con vật đánh hơi mặt tuyết rồi cụp đuôi đi vào rừng cây.

Ngồi thêm một lúc nữa, tôi leo xuống tảng đá, đi vòng quanh hồ, rồi tìm một lối mòn đi vào rừng cây. Ban ngày vào một lúc nắng ráo nào đó, tuyết vã mồ hôi ra ươn ướt, nhưng đến đêm giá lạnh lại đông cứng lại làm các hạt tuyết bám cứng vào nhau, không còn rời ra nữa. Tuyết không còn phồng, còn xốp, không còn nổi như lúc vừa mới rơi xuống. Bây giờ tuyết giống như những hạt đường cát trắng khô rón lại thành cục. Những bước chân đi trên tuyết giờ nghe ròn tan, vỡ vụn, lạo xạo.

Buổi tối, tò mò muốn biết ai đã nói tung tích mình cho người con gái biết, tôi đợi gần tới nửa đêm mới gọi room service. Quả thật chẳng bao lâu Christine đẩy xe thức ăn lên phòng tôi. Vừa bước vào phòng nàng đã chọc:

-Ông đã hết mệt vì lái xe đường dài chưa ?

Tôi giả lơ.

-Tôi có ý định muốn gặp lại cô.

-Thật vậy sao?

-Tôi thắc mắc muốn biết ai đã nói về tôi.

-Một người nào đó.

-Ai thế. Tôi liên lạc được không?

-Được chứ. Để tôi hỏi người đó xem họ có ưng thuận cho ông số điện thoại hay không đã.

Nói xong người con gái cười tinh ngịch.

-Nếu người đó không muốn liên lạc với ông thì sao?

-Cũng chẳng sao. Không hoàn toàn cần thiết.

-Ngày mai ông tính đi đâu?

-Chưa tính trước.

-Ông lại sợ tôi phá hoại cái cô đơn của ông phải không?

-Không. Tùy theo tôi ngủ dậy sớm hay muộn, tùy theo thời tiết, tùy theo cái hứng lúc đó. Tôi muốn sống những ngày trên đây ra ngoài những qui ước của con người.

-Nếu ông muốn đi trượt tuyết và cần người kèm riêng, tôi sẽ giới thiệu cho ông con nhỏ bạn Suzane của tôi. Nó sẽ chỉ cho ông những đường đi thật là lả lướt. Nó khỏe lắm, đi cross country skiing rất giỏi. Nó thích kiếm tiền bằng cách dậy đi tuyết hơn là làm những việc bồi bếp như tôi.

Thấy tôi im lặng, người con gái nói tiếp:

-Ông chỉ phải trả cho nó một số tiền bằng tiền lương tối thiểu  tính theo giờ của tụi tôi đi làm thôi.

-Để xem đã.

Christine đi ra ngoài, trước khi đóng cửa lại, nàng nghiêng đầu qua bên nhìn tôi.

-Người ta còn nói nhiều thứ về ông nữa cơ.

-Chẳng hạn?

-Hồi trước ông học giỏi lắm phải không?

-Phải. Có lần tôi được phần thưởng Danh Dự Toàn Trường do tổng thống Ngô Đình Diệm ban tặng.

-Hồi đó, ông được nhiều cô mê lắm phải không?

Tôi im lặng chờ người con gái nói tiếp nhưng nàng chỉ cười tinh quái.

-Gặp ông ngày mai.

Nói xong người con gái khép cửa lại.

Bữa cơm tối ăn trong phòng chán bứa, thức ăn ứ ở cổ.

Trời chưa sáng hẳn, tôi đã thức dậy. Bỗng dưng thấy muốn ra di thật sớm để ngằm nhìn bình minh trên những đỉnh núi tuyết. Tôi lái xe đến đậu ở bãi đậu xe khu nhà lều CurryVillage, rồi thong thả theo lối mòn đi lên Thác Mùa Xuân Vernal Fall.

(nguôn: Vernal Fall, Harol Davis, digitalfieldguide.com).

Tuyết bắt đầu ẩm, những bước chân trên tuyết không còn ròn tan, đã bắt đầu hơi ỉu, những tiếng chân nghe đã bèn bẹt. Ánh sáng lờ mờ trên nóc rừng cây phủ tuyết, giá lạnh làm buốt cứng hai tai, mặt tê dại như bị hàng ngàn mũi kim châm. Tôi đã không mua cái mặt nạ đi tuyết, tránh dùng ski mask vì một số người đã lạm dụng nó, dùng vào những công việc khác, ngay cả trong những ngày hè nẩy lửa. Khi đến cây cầu bắc ngang qua chiếc ghềnh ở chỗ Cùi Lao Hạnh Phúc Happy Isle, tôi tìm một tảng đá kín gió, ngồi xuống. Rót chén trá nóng từ chiếc bình thủy, ngồi uống trà ngắm bình minh. Sương khói tỏa mờ, ẩn hiện những mỏm núi đá tuyết phủ, rừng thông mơ màng trông như một bức tranh thủy mạc Trung Hoa. Tôi cố xua đuổi những ý nghĩ trong đầu về người con gái. Tôi biết sáng nay mình sẽ được yên thân tại đây. Người con gái làm việc ca đêm chắc chắn giờ này còn ngủ vùi. Bỗng dưng mùa Giáng Sinh Trắng năm nay bị người con gái làm vẩn đục.

Một bầy nai đang tìm cỏ dưới bờ suối. Mặt trời đã trượt lên khỏi đỉnh núi tuyết, đổ xuống mặt tuyết cái ánh nắng chói lọi, rạng ngời.

Cả buổi sáng tôi ngồi một mình nghe thác đổ, thông reo và cũng không thèm viết lấy một dòng chữ. Cũng chẳng cần phải viết. Không thích thì cũng chẳng cần phải viết.

Người con gái đang leo cái dốc dựng đứng dẫn đến chỗ tôi ngồi. Cô nàng quả tình đã cố tình bám theo tôi để chọc phá gì nữa đây. Tôi nghĩ không thể nào có chuyện tình cờ lại gặp nhau lần nữa tại đây.

Người con gái đi ngang qua mặt tôi, đưa tay hất mớ tóc lòa xòa trước trán, ngẫng nhìn lên thác làm như không nhìn thấy tôi một cách rất ư là trong trắng. Người con gái không dừng lại, tiếp tục khom người leo lên phía ngọn thác.

Tôi thấy nong nóng mặt, đứng dậy lẽo đẽo theo sau nàng. Nàng biết có tôi theo sau, rảo bước đi nhanh thêm. Nhưng tới chỗ dốc cao và những chỗ tuyết tan đã trở thành trơn trợt, tôi cũng bám sát được nàng. Từ dưới nhìn lên, cặp mông no tròn nổi bật lên cả thân người. Nàng có đôi mông đẫy đà của các cô gái Mỹ dư ăn, thừa tình. Mỗi lần tôi tiến tới sát nàng, hai tay nàng như thừa thãi, nàng cài hai bàn tay đeo găng vào nhau để lên che mông.

Ngườin con gái ngồi bệt xuống tảng đá bên đường thở hổn hển, phá lên cười.

-Sao ông lại đi theo tôi?

-Ai theo ai? Cô biết rõ là tôi đã lên đây trước.

-Bộ ông lên đây rồi cấm thiên hạ không ai được lên nữa sao?

-Làm gì có chuyện tình cờ.

-Ừ, thì không có tình cờ, có sao đâu. Tôi đi tìm ông vì hôm trước ông nhờ tôi liên lạc với người đó…

-Người đó bảo sao?

-Không được. Người đó không muốn liên lạc với ông.

-Cũng chẳng sao. Đây không phải là lần đầu tôi bị những người thân quen cũ né tránh mình.

-Ông ăn ở thế nào mà đến nỗi người ta xa lánh ông vậy?

-Có lẽ tại tôi thành công hơn họ.

-Đúng đấy ông.

Người con gái có vẻ hiểu đời. Nàng xem đồng hồ.

-Tôi phải về đi làm. Hôm nay làm thêm giờ để được nghỉ đêm giáng sinh. Còn hai hôm nữa đến Christmas rồi nhỉ. Lên đây mục đích chỉ để báo cho ông biết về vụ người đó thôi.

-Cô cho là tôi tin cô sao? Cô leo cả ngọn núi lên đây chỉ để nói cho tôi biết như thế thôi ư?

Người con gái ngước mắt nhìn tôi có vẻ ngượng ngập, chịu thua.

-Tính nói với một chuyện. Không biết có được không?

-Chuyện gì thế ?

-Một ước mơ.

-Cô nói đi.

-Ông đừng chửi tôi nhé!

-Sao lại chửi?

-Tôi hơi liều một chút.

-Cô cứ nói đi, chẳng cần phải rào đón gì cả. Nếu không nghe lọt tai, bắt chước người xưa, tôi sẽ xuống thác rửa tai.

-Nước thác lạnh lắm, nước băng giá làm rụng mất tai ông đó…

Nhưng thôi, tôi không chọc ông nữa, phải đàng hoàng. Ông ngồi xuống tảng đá kia đi, kẻo không khi nghe tôi nói, ông sẽ rơi xuống thác.

-Mơ ước gì mà ghê gớm vậy? Rơi xuống thác là thác luôn phải không?

Tôi ghé ngồi xuống tảng đá đối diện với nàng.

-Tôi tính… Ông không được cười tôi nghe… Tôi tính muốn mượn ông một đêm…

-Mượn tôi một đêm?

Tôi trấn tĩnh ngồi sát thêm xuống tảng đá cho vững.

-Mượn chỉ một đêm thôi. Một đêm giáng sinh.

(còn tiếp).

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: