THÁNG TÁM 2009:
Nam Thần Sinh Dục, Mắn Sinh Min-Amen của Ai Cập Cổ.
Tác giả đứng trước trụ cột có khắc hình Nam Thần Tình Dục, Mắn Sinh Min-Amen ở Karnak, Luxor, Ai Cập.
Chúng ta thường nghe nói tới Nữ Thần Mắn Sinh, Tình Dục hiếm khi nghe tới Nam Thần Mắn Sinh, Tình Dục. Thần Mắn Sinh, Tình Dục nam Min-Amen của Ai Cập cổ rất đặc biệt. Vị thần này mang tất cả các yếu tố nọc, dương và cường dương theo đúng ngữ pháp của dấu hiệu, hình tượng, chữ viết nòng nọc. Đây là một ví dụ điển hình về chiều âm dương trong chữ, dấu hình nòng nọc.
1. Vị thần rất độc đáo chỉ có một nửa người bên phải. Theo Dịch bên phải là nọc, dương. Vị thần nửa người bên phải này mang tính thuần dương, cường dương (không có nửa người bên trái nên không có âm tính). Các nhà Ai Cập học hiện nay không hiểu tại sao vị thần “lạ lùng” này chỉ có một nửa người bên phải.
2. Ở tư thế đứng là dương.
3. Tay phải là tay dương, chỉ lên trời là hướng dương.
4. Có bộ phận sinh dục cương cứng là cường dương.
5. Trên bàn tay có úp cây néo (flail) hình nọc đầu mũi tên, mũi mác (/\) mang dương tính sinh động, chỉ lên trời là hướng dương.
6. Đầu đội vương miện của thần Amen (Amon) của Đại Tộc Khí Gió (lửa không gian, thái dương nòng âm, thiếu âm…) có hai chíêc lông chim “plumed tiara” (lông chim biểu tượng cho gió) hình hai chiếc sừng đầu tròn là hai nọc âm của ngành nòng âm tức lửa, thái dương nòng âm, thiếu âm, khí, gió, không gian dương.
Vị thần “siêu cường dương” này có khả năng gieo giống siêu phàm!
(xem thêm bài viết Sự Tương Đồng Giữa Cổ Sử Việt và Ai Cập Cổ, bài số 2 Chữ Nòng Nọc…).
